Home Làm Đẹp Thấy vợ nuôi mẹ 1 tháng tăng tận 5kg, chồng chưa kịp...

Thấy vợ nuôi mẹ 1 tháng tăng tận 5kg, chồng chưa kịp mừng thì SỮNG SỜ, CHẾT ĐIẾNG khi phát hiện ra thứ bà lén giấu trong bụng

374
0
SHARE

Bố mất sớm, mẹ ở vậy nuôi hai anh em chúng tôi ăn học trưởng thành. Lúc đầu mẹ vẫn ở một mình trong căn nhà dưới quê, thỉnh thoảng nhà tôi hoặc nhà anh trai được nghỉ thì cuối tuần tranh thủ về thăm mẹ. Nhưng sang đến năm nay thì mẹ tôi yếu, sức khỏe kém đi nhiều.

Một hôm cậu Đức, em trai của mẹ gọi điện cho tôi và anh Khang. Cậu bảo:

– Chúng mày về ngay đi, có chuyện.

Tưởng việc gì gấp, hai anh em chúng tôi vội vã kéo nhau về. Cậu Đức bảo chúng tôi:

– Mẹ ốm, hai anh em chúng mày không thể cứ để bà ấy ở quê. Đem mẹ lên Hà Nội đi, chia nhau ra mỗi nhà chăm một tháng.

Để các cháu khỏi chểnh mảng việc cơm nước, cậu Đức còn quy định:

– Khi chúng mày bàn giao mẹ, phải đưa bà ấy lên cân. Mẹ mày ở nhà đứa nào tăng được một kg thì nhà đó sẽ thưởng 1 triệu đồng, sút một kg phạt 1 triệu đồng, cứ thế mà tính.

Tháng đầu, vợ chồng anh cả đón mẹ về trước, tháng thứ hai đến lượt nhà tôi. Hôm tôi vợ chồng tôi sang đón mẹ về nhà mình, cậu Đức cũng có mặt. Cậu nhắc mẹ tôi:

– Chị lên cân đi, để xem nhà Khang được thưởng hay bị phạt!

Kết quả là 45kg, cậu Đức nhẩm tính:

– Thế là mẹ bọn bay chăm mẹ tăng 2 kg, được thưởng 2 triệu.

Cứ tưởng cậu nói đùa vậy mà lại làm thật.

Vợ tôi giãy nảy lên:

– Tại sao bọn con lại phải trả tiền?

Cậu Đức nạt ngay:

– Mẹ chồng bay ở nhà anh Khang chị Vân tăng 2 kg, chứng tỏ anh chị ấy chăm sóc mẹ tốt, tiền thưởng nhà chúng mày không chi thì ai vào đây chi?

Vợ tôi bĩu môi, còn định cãi lại. Nhưng tôi đã vội vàng nói:

– Vâng, con chi, chúng con chi.

Lúc đưa mẹ ra xe, bất chấp sự có mặt của bà, vợ tôi vùng vằng bảo:

– Cậu anh buồn cười thật đấy. Nuôi mẹ là trách nhiệm, đã chia đều thì chớ còn bắt em trả 2 triệu đồng.

Tôi cười, xuê xoa:

– Tháng này mẹ ở nhà mình, em cố gắng chăm mẹ tăng cân cho nhà anh cả biết.

Tôi đi làm từ sáng sớm đến tối mịt, việc chăm mẹ phải nhờ cả vào một tay vợ lo. Chẳng biết làm gì hơn, tôi chỉ còn cách chăm chỉ làm kiếm thêm, rồi đưa hết lương về cho vợ.

Có lần buổi trưa về nhà bất chợt, tôi thấy trên mâm cơm chỉ có đĩa rau luộc với một bát lạc rang. Tôi hỏi vợ ngay:

– Mẹ rụng hết răng, ăn làm sao được lạc?

Vợ tôi nhấm nhẳng:

– Gớm, có bữa nọ bữa kia. Anh đi làm tôi cũng đi làm, ai ở nhà mà nấu sơn hào hải vị phục vụ suốt được!

Mẹ đang ngồi ăn cơm cũng ngước lên bảo:

– Không sao, mẹ có ăn được mấy đâu. Ăn rau cũng ngon, thanh tịnh đỡ mỡ màng lại đau bụng.

Nghe mẹ nói thế, tôi đành im lặng.

Ảnh minh họa

Hôm sau lĩnh lương tôi tạt vào cửa hàng bánh, định bụng mua mấy cái về cho cả nhà, nhất là để cho mẹ tôi nếm thử.
Vừa nhìn thấy tôi vợ đã hớn hở chìa tay ra. Tôi đùa:

– Gì thế em?

– Đưa đây!

– Đưa gì?

– Tiền chứ còn gì nữa!

Tôi véo mũi vợ một cái:

– Chỉ biết có tiền.

Rồi tôi rút trong túi áo ra một tệp polime đưa cho cô ấy. Thủy chấm nước bọt lên ngón tay đếm từng tờ một. Xong xuôi mới nhìn xuống tay tôi cười cười:

– Thế đây là cái gì?

– Bánh bông lan trứng muối, bánh này ngon lắm. Anh mua về cho cả nhà ăn thử, em mời mẹ một chiếc đi.

Vợ nguýt tôi:

– Anh đúng là, mẹ già rồi ăn bậy ăn bạ mấy thứ này vào chỉ tổ đau bụng.

Nói rồi Thủy gọi với lên gác:

– Các con ơi, xuống ăn bánh này.

Nói xong vợ xách cả túi bánh ra phát cho con.

Mẹ lại bảo tôi:

– Nó nói đúng đấy, mẹ ăn đồ lạ vào lại đau bụng thì khổ.

Tôi cũng chỉ biết lắc đầu không nói.

Nháy mắt đã đến cuối tháng, nhà anh cả và cậu Đức lại lục tục kéo nhau sang đón mẹ tôi.

Vừa nhìn thấy chị gái, cậu tôi hơi cau mày:

– Sao trông chị xanh mà gầy sạm đi thế?

Tôi giật mình nhìn mẹ. Thực ra ở chung nhìn thấy nhau suốt tôi cũng không nhận ra sự thay đổi rõ ràng ở bà. Giờ nghe cậu nhận xét tôi mới nhìn thấy bàn tay mẹ gầy, loằn ngoằn đầy gân guốc.

Cậu Đức nghiêm khắc bảo:

– Tháng này mẹ ở với vợ chồng anh chị chắc chắn nhẹ cân đi. Anh chị phải xem lại xem chế độ ăn uống ra làm sao nhé.

Lúc cậu Đức đem cân ra, bỗng nhiên mẹ tôi bảo

– Tôi muốn đi vệ sinh.

Vợ tôi vội cau mày:

– Thì mẹ cứ đợi cân xong đã

Mẹ tôi rên rỉ:

– Không được đâu con ơi.

Nói rồi, bà chạy luôn vào nhà vệ sinh.

Nhìn thấy bộ mặt khó đăm đăm của cậu khi mẹ tôi bước lên cân, tự nhiên tôi lại thấy hơi chột dạ. Không ngờ cậu bảo:

– Nhìn bề ngoài mẹ chúng bay có vẻ gầy hơn trước nhưng cân lên lại tăng 5 kg. Không biết nhà chúng mày cho mẹ ăn cái gì thế?

Mẹ tôi vội nhanh nhảu đáp:

– Chúng nó cho chị ăn ngon lắm, bữa nào cũng thịt, cá, trứng…

Cậu vỗ vai tôi ha hả cười:

– Tốt, tốt… thế là cậu trách nhầm vợ chồng chúng mày.

Chị dâu cả đưa lại cho vợ tôi 5 triệu rồi dìu mẹ vào phòng lấy hành lý. Tôi giục vợ vào xách phụ mẹ. Lúc vừa đến cửa thì nghe tiếng chị dâu hỏi dồn:

– Mẹ. Sao mẹ lại nhét hòn đá vào bụng thế này?

Liền đó là tiếng mẹ tôi thì thầm.

– Xin lỗi con, vì vợ chồng em nó khó khăn hơn, vợ thằng Khải lại hay để bụng những chuyện nhỏ nhặt… Thôi con là chị nhường các em một tí, cho yên ấm cửa nhà.

Nghe lời mẹ nói mà tôi thắt cả lòng, còn vợ tôi đứng bên cạnh tái mặt.

Theo WTT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here