Home Gia Đình Nhìn đĩa rau nát bét, mẹ chồng sa sả: “Đồ ăn hại!...

Nhìn đĩa rau nát bét, mẹ chồng sa sả: “Đồ ăn hại! CÚT về cho mẹ cô dạy lại”

302
0
SHARE

Bà Hạ nổi tiếng khó tính ở khu này. Ngày nào cũng đúng giờ đấy là cả phố thấy bà xách làn ra chợ sớm. Chồng bà Hạ chết cũng cần được chục năm, chỉ có mình bà với cậu con trai tên Đức.

Đức được mẹ cưng chiều lắm. Anh từ nhỏ đã thông minh, học giỏi, lúc nào cũng khiến bà Hạ vừa lòng. Bà chỉ có mình Đức, cuộc đời sau này của bà sẽ phụ thuộc hết vào Đức nên lúc nào bà cũng muốn tìm cho con trai mình một người vợ mười phân vẹn mười.

Ấy thế mà bao khát khao ấy bị dập tắt khi cậu dẫn về nàng dâu chẳng ưng ý bà ở điểm nào cả.

– Nhà cháu ở trên này hay là…?

– Bố mẹ cháu ở quê hết ạ.

– Thế công chức nhà nước cả chứ?

– Dạ không, bố mẹ cháu làm ruộng thôi ạ.

Ảnh minh họa

Nhìn đứa con gái chẳng được điểm nào kéo lại ngoài cái nước ưa nhìn mà bà Hạ cáu tiết, không hiểu tại sao con trai mình lại yêu nó được chứ. Phen này phải khiến con bé sợ mà bỏ đi mới được, mặc kệ khách còn đang ngồi chưa ấm chỗ, bà Hạ chạy vào trong nhà cầm ra xô chậu lau nhà bảo:

– Bác mấy hôm nay đau lưng nên không lau được cầu thang. Cháu đến chơi rồi thôi thì làm đỡ bác chút.

– Ơ ơ…

– Sao, không muốn làm à? Không muốn làm thì thôi vậy. Bác cứ tưởng mấy đứa sống ở quê như cháu thì chăm chỉ lắm cơ.

– Dạ, vâng bác, để cháu lau cho ạ.

Cũng hơi choáng váng vì thấy con bé cầm chổi lên lau nhà thật nhưng điều đó chẳng mảy may gì đến cảm tình của bà Hạ cả. Bà không phản đối cũng không đồng ý, đợi Lan ra về, bà mới dò hỏi Đức:

– Con định lấy con bé đó làm vợ thật đấy à!

– Vâng ạ! Con yêu cô ấy! Cô ấy là người con gái rất tốt!

– Tốt trong suy nghĩ của con thôi chứ mẹ thấy nó chẳng tốt chút nào. Cái gì cũng chỉ bằng một nửa con. Con không thấy như thế là thiệt thòi cho con hay sao?

– Thiệt thòi gì chứ mẹ. Quan trọng là chúng con yêu nhau là được rồi!

Biết con trai đã quyết gì là sẽ làm bằng được nên bà Hạ chẳng thể nói được gì. Ngày cưới, ai cũng khen bà có cô con dâu xinh xắn, lễ phép mà bà chẳng thấy vui chút nào.

Chẳng hiểu sao bà cứ có cảm giác Lan sẽ làm khổ con trai bà, sống ăn bám vào nó. Sự lo lắng đó dần hình thành ác cảm trong bà dành cho Lan. Con dâu đi làm từ sáng đến tối, nhưng cứ về nhà là nghe thấy tiếng mẹ chồng than phiền:

– Mang tiếng có con dâu mà vẫn phải cặm cụi cơm nước. Đời đúng là khổ, nửa đời hầu chồng hầu con, nửa đời hầu dâu.

– Dạ, con xin lỗi mẹ ạ. Để con vào nấu cơm luôn đây ạ

– Thôi, chả dám nhờ cô. Tôi nấu xong xuôi hết cả rồi, chỉ chờ thằng Đức về thì luộc nốt nồi rau để ăn thôi. Mà thằng Đức đâu, sao chưa về?

– Dạ con cũng không biết. Anh ấy bảo dạo này công ty phải tăng ca.

– Chồng tăng ca mà cô đã về sớm thế này. Sao cô không biết mà mang cơm đến cho nó hả trời.

– Nãy con cũng bảo rồi nhưng mà anh ấy nói chuẩn bị về rồi ạ.

Biết mẹ chồng không thích mình nên Lan lẳng lặng lên phòng ngồi đợi chồng về. Nhưng thái độ đó của cô lại khiến bà Hạ ngứa mắt, bà nghĩ rằng Lan khinh thường mình không thèm nói chuyện.

Đức vừa cất cặp xuống nhà, bà Hạ đã chạy ra tỉ tê:

– Mẹ nghĩ con nên dạy lại vợ đi. Con để vợ con tự do thái quá rồi đấy! Con thì cứ đầu tắt mặt tối, còn nó thì…

– Mẹ à… Mẹ đừng nói Lan thế. Cô ấy…

– Chồng ơi…

Tiếng Lan vang lên khiến cả 2 người giật mình quay lại, Đức cũng chỉ biết cười cười nhìn vợ rồi lảng tránh đi không tiếp chuyện mẹ nữa. Lan xuống nhà bật bếp luộc rau để cả nhà cùng ăn cơm.

Nhưng có lẽ hôm nay do mệt mỏi quá nên khi gắp rau ra thì đã nát bét hết cả rồi. Nhìn đĩa rau trên bàn, bà Hạ chớp lấy ngay cơ hội mắng nhiếc con dâu:

– Ăn hại, chút về đi cho mẹ cô dạy lại. Luộc nồi rau cũng không xong thì làm vợ cái kiểu gì nữa.

Tức nước vỡ bờ, sự nhẫn nhịn của con người cũng chỉ có giới hạn thôi. Nếu Lan không nói, cô sợ càng ngày mẹ chồng sẽ càng quá quắt với mình. Bà cứ tưởng cô là đứa ăn bám trong cái gia đình này chắc:

– Tiền sinh hoạt nhà này do con kiếm ra, mẹ đuổi con đi, ai sẽ nuôi mẹ.

– Cô nói cái gì cơ? Tiền nhà này là do con trai tôi kiếm ra nhé! Cô chỉ là cái đồ ăn bám thôi!

Bà Hạ tức điên khi con dâu cãi lại, quay sang chỉ thẳng vào mặt Lan bảo:

– Đức, con thấy nó láo lếu như thế nào chưa? Loại con dâu này mẹ không cần.

– Mẹ à, Lan nói đúng đấy…

– Anh ấy nghỉ việc đã mấy tháng nay rồi! Không có lương của con, cả nhà liệu có sống được đầy đủ thế này không?

– Hả, cái gì? Sao lại nghỉ việc.

– Con… xảy ra mâu thuẫn với sếp nên nghỉ việc mấy tháng nay rồi. Sợ mẹ biết sẽ buồn nên vợ chồng con vẫn tính giấu. Mẹ đừng trách móc Lan nữa, cô ấy cũng đủ mệt mỏi rồi.

Nghe con trai nói vậy, bà Hạ sững người ngồi thụp xuống bàn không nói nổi lời nào. Thế chả hóa ra bấy lâu nay bà đã hiểu sai con dâu bà ư? Chỉ vì sự ích kỉ, kiêu ngạo mà suýt chút nữa bà đánh mất đi người con dâu tốt nết, ngoan ngoãn này.

Lan bỏ lên phòng không nói chuyện với bà cũng chẳng thèm chào hỏi mỗi khi đi làm nữa. Đến lúc này bà Hạ chợt nhận ra mình đã sai như thế nào? Đức cũng giận mẹ nên chẳng dám nói năng gì.

Không khí trong nhà như có chiến sự. Giờ bà Hạ phải làm cái gì đây…

Nguồn : kênh phụ nữ

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here