Home Gia Đình “Cô ở nhà muốn làm gì thì làm, không phải lo đến...

“Cô ở nhà muốn làm gì thì làm, không phải lo đến chuyện cơm áo gạo tiền, chỉ có mỗi việc chăm con. Mấy ai được sung sướng như cô??”

400
0
SHARE

Sau gần 10 năm quen biết, anh hiểu Nga là 1 cô gái tốt, mặc dù trước khi kết hôn cô ấy cũng khá chơi bời. Nhưng sau khi có gia đình cô đã làm tròn bổn phận của 1 người mẹ, người vợ mà không còn tham gia vào những cuộc vui chơi nào.

“Alo! rảnh không? qua đây nhậu đi!”

Không đợi Thắng ngồi xuống, anh đã uống liền tù tì mấy cốc rượu thì đủ biết rằng tâm trạng đang buồn bã như thế nào.

Thắng nhìn thấy bạn thế cũng chẳng biết phải nói gì, đợi anh uống cạn mấy ly rượu liền vỗ vai hỏi thăm:

– Hôm nay đi ăn cưới vợ cũ à? Cô ấy giờ thế nào rồi??

Anh nhớ lại những hình ảnh ban chiều về đám cưới của Nga mà chỉ biết mỉm cười chua chát:

– Ổn lắm. Cô ấy kết hôn với 1 người nước ngoài, trông có vẻ rất hạnh phúc. Nghe nói kết hôn xong sẽ qua đó định cư.

– Sang ở hẳn? Định không quay về thăm con à??

Anh nghe thấy lời bạn hỏi nhưng cũng chẳng buồn đáp lại, chỉ liên tiếp nhấc chén lên uống cạn. Thắng không thấy anh trả lời liền tự nói 1 mình:

– Cô ta không thương con mà chỉ lo cho bản thân mình ư??

– Không, cô ấy có đề nghị được dẫn con đi theo nhưng tôi từ chối rồi.

Anh biết bạn thắc mắc nhưng cũng chẳng buồn đáp lại, chỉ uống tiếp không ngừng. Khi đã ngà ngà say tất cả những ký ức của anh và Nga – vợ cũ lại hiện về.

Sau gần 10 năm quen biết, anh hiểu Nga là 1 cô gái tốt, mặc dù trước khi kết hôn cô ấy cũng khá chơi bời. Nhưng sau khi có gia đình cô đã làm tròn bổn phận của 1 người mẹ, người vợ mà không còn tham gia vào những cuộc vui chơi nào.

Sau khi vợ sinh đứa con đầu lòng, anh thường xuyên đi sớm về muộn, nói là vì công việc ngày càng bận rộn. Đến khi có đứa con thứ 2, anh lại càng trở nên xa cách với vợ hơn.

Ham kiếm tiền khiến anh đi biền biệt không về. Nga khóc lóc mong anh sẽ ở bên cạnh gia đình nhiều hơn. Nhưng lần nào anh cũng lấy công việc ra làm cái cớ biện hộ cho mình. Anh nghĩ chỉ cần về đưua cho vợ nhiều tiền là quá đủ với 1 thằng đàn ông.

8 năm sống chung với những dằn vặt, cho đến 1 hôm, Nga lạnh lùng đặt xuống bàn tờ đơn ly hôn:
– Em ký rồi.

Anh sửng sốt hét lên:

– Điên à?? Đang yên đang lành. Tôi làm điều gì sai với cô?

Nga nghe chồng nói thế chỉ cười nhạt:

– Ừ đúng. Theo cách nghĩ của anh thì anh chẳng làm gì sai cả? Ngoại tình không, gái gú không, nhưng có bao giờ anh thử nghĩ 8 năm qua anh đã làm gì được cho tôi và cái gia đình này chưa?

Nghe vợ nói thế khiến anh nóng mặt:

– Ngày nào tôi cũng đi làm quần quật kiếm tiền còn không đủ hay sao??

– Anh nghĩ rằng như thế là đủ à?? 1 người đàn ông chỉ cần mang tiền về quẳng vào mặt vợ là hết trách nhiệm? Đây không phải cái nhà trọ và tôi cũng không cần anh trả tiền thuê trọ hàng tháng.

Biết vợ nói có lý nhưng anh cố dịu giọng:

– Thế cô còn muốn thế nào?? Cô ở nhà muốn làm gì thì làm, không phải lo đến chuyện cơm áo gạo tiền, chỉ có mỗi việc chăm con. Mấy ai được sung sướng như cô??

Vợ nghe thấy anh nói thế chỉ cười nhạt, đáp trả:

– Anh làm sao biết được nỗi khổ của tôi đâu. Anh đâu biết các con biết nói từ khi nào, hôm nay nó học môn gì, ốm đau ra sao. Anh không biết vợ anh cả ngày mệt mỏi thế nào nhưng khi anh về đến nhà là có cơm dẻo canh ngọt. Anh cứ nghĩ mọi thứ từ trên trời rơi xuống à??

Anh lập tức cự lại:

– Cô nói tôi không hy sinh cho gia đình?? Tôi không chăm lo cho vợ con?? Thế ai là người đưa tiền cho cô tiêu pha mỗi tháng, tiền học phí của con ai trả?? trăm khoản khác nữa??

Chồng nói đến đây thì Nga im lặng, cô chẳng muốn tiếp tục những cuộc cãi cọ vô bổ giống y chang nhau suốt 8 năm qua. Bởi vì cô biết lúc này có nói gì cũng vô ích, cái tư tưởng đó đã ăn sâu vào máu của anh rồi.

Cuối cùng cô vẫn đệ đơn ly hôn, nhưng không hề đưa ra 1 điều kiện nào, cô không mang theo con cũng không cần tiền của chồng, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi người đàn ông đã không thể mang lại hạnh phúc cho mình.

Ly hôn rồi, anh cũng nhiều lần muốn tìm cho con 1 người mẹ mới nhưng bọn trẻ đều không thích và ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy không muốn làm thế.

Đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ của bản thân, anh quay sang nhìn Thắng nói nhỏ:

– Đến giờ tôi mới biết bọn trẻ không thể tự mình lớn lên, quả thật để chăm sóc chúng vô cùng vất vả.

– Thế sao ông không giao cho vợ đi.

– Vì tôi muốn 1 ngày nào đó vợ có thể trở về nhà thăm con rồi sẽ nói với cô ấy rằng ngày nào tôi cũng lau chùi nhà vệ sinh rất sạch sẽ. Bồn cầu giờ không còn bị tắc nữa rồi.

Hóa ra, sau khi ly dị trở về nhà, anh thấy nhà vệ sinh bốc mùi hôi nồng nặc liền vào xem thì mới phát hiện ra bồn cầu bị tắc từ bao giờ. Anh hối hận vì suốt 8 năm trời chưa 1 lần giúp vợ làm việc đó hoặc chí ít là nhận ra nó bị hỏng để sửa giúp cô. Dù là việc nhỏ việc to đều 1 tay vợ anh chăm lo, ngay cả những đứa con mình, anh cũng không hề quan tâm, cứ nghĩ chỉ cần đưa tiền là chúng sẽ tự biết lớn lên.

Anh rưng rưng nước mắt nhìn người bạn:

– Từ ngày cô ấy bỏ đi, tôi nhận ra vợ mình quan trọng như thế nào với bản thân tôi và cái gia đình này. Người vợ nào cũng quan trọng hết nhưng đàn ông chúng ta thì lại chẳng bao giờ trân trọng họ cả.

Theo WTT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here